Có nhiều ngày lười đến nỗi, tỉnh dậy chỉ muốn bấu víu vào trong chăn, xong nằm ôm em người yêu đến tận chiều. Để em mắng nhiếc anh lười thế này có chó mà yêu. Để anh nằm chống chế.

– Anh bận lắm nhé. Bận ôm em, bận hôn em, bận nhìn em, bận đi chợ cùng em, bận nấu cơm cùng em, đến chiều lại bận dẫn em đi dạo phố, bận đi xem phim, bận túi bụi cả ngày.

Em nhìn anh cười. Nụ cười làm tan chảy tất cả bọn đàn ông tuổi đôi mươi.. 

Có những ngày nỗi nhớ mang tên em
Chẳng bận lòng như bao ngày vốn dĩ
Chỉ mập mờ trôi theo dòng tiếng nói
Chuyện yêu thương mà nhẹ bẫng như không..
 

Ngày đầu tiên gặp em, Hà nội mưa như trút nước, ngồi trong hàng bún đậu mà mưa ướt mắt ướt mũi. Lúc ấy em là bạn của người yêu tôi nên nói chung tôi cũng không quan tâm mấy, chỉ cười chào vài câu xã giao rồi dán mắt vào màn hình điện thoại. (Để sau này nhắc lại, em bảo tôi lạnh lùng, nên cũng chả dám bắt chuyện). Lúc về, mưa vẫn còn to lắm, nên em đưa tôi cái áo mưa mặc. Chắc có lẽ chuyện tình áo mưa mình bắt đầu từ đấy :))

Bẵng đi một thời gian sau thì em nhắn tin bảo em đang ở sài gòn, ngoài phố bùi viện. Thế là tôi chạy ra với em. Mà thời gian đầu vẫn còn nói chuyện ngại ngùng ông ông tôi tôi các kiểu, chứ chả tình cảm gì đâu. Rồi cũng gặp cà phê, tán dóc, xem phim. Còn nhớ hôm ấy hai đứa xem phim hoạt hình hay gì nhở, hình như là tiểu đội cò bay. Rồi đêm ấy, tôi ngủ lại khách sạn cùng em.

Thề luôn là chỉ ngủ, đúng nghĩa đen, không chịch choạc gì đâu mặc dù tôi thì phải nói là nhu cầu cao tận nóc. Hai đứa chỉ nằm tán dóc tới tận 3,4g sáng. Đinh ninh là kiểu này chắc phải thức cả đêm vì sáng hôm sau em bay chuyến sớm. Mà người tính đâu bằng trời tính. Hai đứa ngủ phát đến tận trưa. Sáng dậy mò mẫm nhìn nhau bằng bản mặt say ke “Ơ trễ giờ bay rồi à”. Thế là em phải đặt chuyến khác trong ngày hôm ấy.

Tình yêu chính thức bắt đầu từ đấy. Thỉnh thoảng em bay vào, thỉnh thoảng tôi cũng bay ra (mà có lần tôi book vé khứ hồi book cả khách sạn rồi, bay chuyến 8g sáng thế éo nào mà 5g lật đật dậy mới phát hiện là mất chứng minh, bằng lái thì không có. Thề là bực phát khóc thế là facetime cho em rồi cả hai đứa lại ngủ tiếp). Đến giờ cũng đã được 6 tháng.

Nhưng yêu xa thì thỉnh thoảng lại hay bị em ghen vớ vẩn, cả việc ấy ấy cũng chỉ có thể thay thế bằng việc qwerty. Nhưng quan trọng thì trên hết mỗi buổi tối vẫn có người đợi tôi chúc ngủ ngon, có buồn phiền vẫn có người luôn bên cạnh tôi trò chuyện.

Tình yêu mà, còn bên nhau được ngày nào hay ngày đấy, lo làm chi chuyện tương lai. Trân trọng hiện tại để sau này dù có xảy ra chuyện gì cũng không hối tiếc. Vì cơ bản chúng ta đã dành cho nhau tất cả.

Tình yêu mà, phô trương làm gì, cứ đơn giản bao nhiêu thì hạnh phúc bấy nhiêu.

Tình yêu mà, gặp-đúng-người-thì-cứ-yêu.

Yêu chân thành được gì ngoài những tổn thương?

“-Yêu chân thành được gì ngoài những tổn thương?”

Đó là dòng status cuối cùng trên fb của em sau những ngày chúng tôi chia tay. Trời vẫn nghiễm nhiên trả một màu ủ dột trong đoạn đường tiếp theo của hai đứa. Chúng tôi không còn liên lạc với nhau từ thuở ấy, cũng không một câu hỏi chào dẫu những lần vô tình gặp nhau tại ngã ba đường xa lạ. Em vẫn xinh như ngày đầu tôi gặp, nhưng trong ánh mắt lại chất chứa bao nỗi niềm.

Em đừng tự mãi u hoài về những tổn thương chúng ta lỡ “dành dụm”, vì nỗi buồn đâu của riêng ai, cùng hạnh phúc thì cùng một nỗi đau, chỉ là mỗi người có một cách riêng để vượt qua nỗi đau ấy. Yêu chân thành được nhiều lắm đấy, nhưng nó chỉ tồn tại khi mà chúng ta vẫn còn ở bên nhau.

Khi em yêu một người thật chân thành, tình yêu của em sẽ đẹp như cây xương rồng nở hoa trên sa mạc, kiên cường, bền bỉ và rất khó ngã quật.

Đó là những buổi sáng thức dậy, thứ đầu tiên mà em nhìn thấy không phải là cái trần nhà nữa, mà là gương mặt của anh còn đang vùi đầu vào ngực em.

Đó là những buổi trưa hè nóng nực, anh đèo em khắp cái Sài Gòn chỉ để tìm một cửa hàng bán loại kem mà  em yêu thích.

Đó là những khi em bực tức rủa xả vào mặt anh, mình cãi vã, anh chỉ cần im lặng và đến ôm em một cái thật lâu thật chặt, thì bỗng dưng bao nhiêu tức bực lại trôi biến đi đâu.

Đó là những ngày trời chỉ có một màu mưa, những ngày chúng ta túi bụi vì công việc mà chẳng thể gặp nhau, thì chỉ cần nghĩ về gương mặt của em lần đầu gặp, anh lại hết muộn phiền.

Tình yêu chân thành thì đâu dễ dàng trôi nhanh, nhưng không có nghĩa là nó sẽ tồn tại mãi mãi.  Chúng ta đã từng thành thật với nhau trong suốt một quãng thời gian dài đằng đẵng, thì nếu nói là mình đã quên nhau thì chỉ có thể là cố tình. Vì anh vẫn còn nhìn thấy em trong những đêm đông tĩnh mịch, dưới ánh đèn vàng, có hình ảnh em đang nằm trong vòng tay anh, còn anh thì đang ngon giấc..

Có những quãng bình yên mà trong một thời khắc nào đó, chúng ta không hề nhận ra nó lại là sóng gió của người đời. Những ngày gần đây nhất anh gặp em, em vẫn cười và nói rằng em ổn. Anh lại quá vô tư để có thể nhận ra rằng “ổn” chỉ là câu nói bâng quơ. Anh không hề biết em đang gặp phải chuyện gì, càng không hề nghĩ rằng em lại có thể đi thật nhanh đến vậy, anh chỉ có thể nhìn thấy rằng em ốm hơn nhiều so với những ngày đầu gặp em.

Cuộc sống vô thường, đời người được mấy yêu thương mà không biết trân trọng. Anh nào đâu biết nỗi đau em phải chịu, càng làm sao biết sẽ có một ngày em sẽ im lặng mãi mãi như hôm nay. Khi biết được tin em ra đi, cũng giống như bạn bè hay bất cứ một người thân nào của em, anh sốc. Giống như người anh đang ướt sũng mà bỗng dưng có dòng điện xẹt ngang qua, tim anh như mất đi một nhịp. Anh phải định thần một lúc, rồi mới vỡ òa, thì ra mọi thứ là sự thật..

Cuộc sống này phải chăng chỉ là những mất mát và chia ly? Khi mà việc thân thiết với một ai chỉ đem đến những nỗi đau âm ỉ và nhức buốt?..

Em à, chúng ta ai rồi cũng phải trưởng thành qua từng cơn đau. Anh cũng đã từng phải học cách mạnh mẽ khi vượt qua những đoạn đường không còn nhau nữa.

Rồi em cũng phải tự học cách che chắn bản thân mình trước những cạm bẫy yêu thương. Tình yêu chân thật, chỉ có lòng người là đổi thay. Đến một lúc em và người em yêu không còn bên cạnh nhau nữa, thì tình cảm 1 tháng hay 10 năm cũng như nhau cả thôi. Yêu thương chỉ vẹn tròn với hiện tại, chỉ cần một cái chớp mắt đến ngày mai thôi cũng đủ để gọi là hai tiếng người-dưng rồi.

Em cũng đừng buồn khi tình yêu không còn bên cạnh em nữa. Có phải em thường ngắm ngày dài như đợi chờ rằng người yêu sẽ nhớ và về cạnh em chăng? Có phải qua mỗi cuộc tình nào em cũng đều tỏ ra vấn vương như vậy?

Tình yêu hết rồi, điều em cần làm chỉ là bước tiếp thôi.

Em đã vượt qua những ngày chúng ta đặt dấu chấm cho cuộc tình mình ra sao, thì em hãy cứ áp dụng nó cho những ngày như vậy. “Không có anh, em buồn thật đấy. Nhưng có anh đời em lại buồn nhiều hơn”. Không phải đó là điều em nghĩ khi chúng ta xa nhau sao?

Mưa có dài đến mấy, rồi cũng tạnh.

Em đau buồn đến mấy, trời vẫn xanh.

Rồi thì mọi thứ cũng sẽ trôi qua, em đừng cho rằng bản thân đã yêu sai người. Đến cả cái đồng hồ chết vẫn còn đúng hai lần một ngày, thì những năm tháng em vui cười cùng người đấy, làm sao sai được.

Em cũng không cần phải gồng mình mạnh mẽ, em chỉ cần sống một cuộc sống của em. Em vui em cười, em buồn em khóc. Rồi lại tiếp tục tìm một người khác mang hạnh phúc đến cho em. Tình yêu không hề có vạch xuất phát, thì sẽ chẳng thể nào kết thúc được.

Nên đừng so lòng em với mưa nữa, em chẳng thể nào vô tình như nó đâu..

Yêu là những tháng năm bên người
Là một ngày lười đi làm, nằm ở nhà đọc sách
Nằm tựa người em, nắng chiều tan vào phòng khách
Thấy nụ cười em, ngỡ như có cả cuộc đời.