Chúng ta cần gì ở một mối quan hệ?

Đã bao giờ ta tự hỏi khi bắt đầu một mối quan hệ, chúng ta cần gì ở nó? Có phải là cảm giác hạnh phúc bên người mình thương, hay chỉ đơn giản là những yên bình bước cạnh nhau vào một buổi chiều lộng gió?

Tình yêu vốn dĩ là con đường hai chiều, là dám cho và dám nhận, nên những thứ chúng ta cần, thì họ cũng vậy.

Chúng ta cần một nụ hôn vào mỗi buổi sáng thức dậy? Được rồi, hãy tập thói quen mỗi khi tỉnh giấc, áp hai tay vào má người yêu và hôn họ một cái.

Chúng ta cần những buổi chiều cùng nhau nắm tay dạo phố? Được thôi, xách xe lên và dắt người yêu ra biển, sẽ luôn là những kỷ niệm tuyệt vời.

Chúng ta cần một chút lãng mạn? Hãy đặt buổi tối ở một nhà hàng ấm cúng nào đấy, với hoa và nến cùng một bản nhạc tình.

Vậy nên chính xác thì, chúng ta cần gì ở một mối quan hệ?

Là hạnh phúc? Chưa đủ.
Là bình yên? Cũng chưa đầy.
Cái chúng ta cần chính là sự bền vững, sự kiên trì, sự đồng điệu của hai tâm hồn trong cùng một mối quan hệ. Hãy luôn nhớ rằng, một tình yêu vững chãi-sau cùng-sẽ luôn chiến thắng tất cả.

Khoảng thời gian này, tôi từ chối tất cả các lời yêu. Không phải vì tôi chưa quên được người cũ, cũng không phải vì tôi sợ mình tổn thương, mà tôi sợ chính mình sẽ làm tổn thương người khác.

Tôi sợ một mối quan hệ trôi dạt được vài tháng rồi vội vàng buông xuôi. Thế là tôi phải bắt đầu lại mọi thứ: gặp gỡ, hẹn hò, hy vọng, rồi.. thất vọng.

Tôi sợ cái cảnh có một người vừa bước vào thế giới của mình, trồng cây, vun trái, rồi vội vã bước đi, bỏ lại trơ trọi mình tôi nhìn nó dần tàn lụi.

Cái cảm giác sớm chiều cô độc bỗng nhiên được thay thế bằng một nụ hôn mỗi buổi sáng, cùng xem tivi, nắm tay nhau dạo phố. Rồi bỗng dưng một ngày bừng tỉnh, nhận ra mọi thứ trôi qua nhanh tựa như một giấc mơ.

Mà bạn biết đấy, giấc mơ là một thứ không có thật, thế nhưng nỗi đau mà giấc mơ ấy gây ra vẫn luôn chạy dài trong cơ thể, như thể nó vẫn còn tồn tại.

Vậy đấy, vì không mạnh mẽ, nên không dám yêu thêm ai. Vì sợ đau lòng, nên tôi từ chối tất cả mối quan hệ.

Có những ngày nỗi nhớ mang tên em
Chẳng bận lòng như bao ngày vốn dĩ
Chỉ mập mờ trôi theo dòng tiếng nói
Chuyện yêu thương mà nhẹ bẫng như không..
 

Yêu là những tháng năm bên người
Là một ngày lười đi làm, nằm ở nhà đọc sách
Nằm tựa người em, nắng chiều tan vào phòng khách
Thấy nụ cười em, ngỡ như có cả cuộc đời.

Có người hỏi tôi: “ Chia tay rồi, lâu như vậy vẫn nhớ người yêu cũ ư ?”. Nói thế nào nhỉ ?. Có nhớ thì có vẻ quá si tình, không nhớ thì có vẻ quá bạc tình. Thật ra tôi cảm thấy, người ấy giống như tôi đang đi trên đường thì đâm vào một cây cột điện, rất đau, sau này tôi đi đường đều sẽ tránh cây cột điện đó ra mà đi. Có thể rất lâu sau đó, tôi không nhớ nổi lúc đâm phải có bao nhiêu đau đớn, nhưng mà, cây cột điện đó, vĩnh viễn vẫn ở đó.

Có một kiểu cô đơn ngay cả khi có người yêu,
Là một chiều thấy vô cùng trống trải
Lê đôi dép bệt ra ngồi quán
Rít điếu thuốc say ngẫm sự đời.
 
Có một khoảng trời chỉ có thể giấu trong tim
Vì để lòi ra chẳng khác nào đang bắt cá
Kiểu như là chẳng có ai ngồi săm soi từng dòng status cả
Để thấy nhớ người yêu.. trước người yêu bây giờ?!