Mấy ai đợi hết những đau lòng

Trời hôm nay không mưa nhiều như ngày đầu em đến, nhưng nó lạnh tanh và trắng buốt, như nỗi lòng em đang trăn trở từng ngày qua.

 

Đường ra sân bay hôm nay sao dài rộng quá anh à, chỉ là 15 phút, nhưng em cảm giác như là hàng vạn năm. Chúng mình ngồi cạnh nhau nhưng chẳng nói câu nào, như giấc ngủ đêm qua chung giường nhưng mỗi người một góc. Là do tình yêu đã cạn, hay vì một thế lực nào đã khiến đôi mình trở ra chán chường.

 

Em bay về, anh cũng không một lời níu giữ. Dù là giả dối thôi cũng được, anh bảo anh vẫn hay nói dối về mối tình đầu của mình rằng anh không còn yêu nữa, để cô ấy có thể không bận lòng mà bước chân lên cửa máy bay sang Mỹ, cớ sao lần này, anh không thể dối em?

 

Nước mắt em rơi mà ngỡ như cả biển trời tràn về trong chốc lát, người ta nhìn em với vẻ mặt khó hiểu, khi một thân một mình bơ vơ giữa hàng ghế chờ, khóc cạn nước mắt. Bước lên máy bay mà chân cứ chập chững như một đứa trẻ lên năm, nửa ngập ngừng, nửa muốn quay trở lại. Giá như phía sau em luôn có một người như anh chẳng hạn, thì em sẽ chẳng phải suy nghĩ mà bước ngược về, nhưng rồi em biết sẽ chẳng có một bóng hình nào chờ đợi em đâu. Nhắc làm chi những hoang tưởng đau lòng.

 

Anh nói tâm trạng anh trống rỗng, anh không biết mình đang nghĩ gì, nhưng từ sâu thẳm trong em biết rất rõ, rằng cuộc tình mình đã cạn tựa con sông ngoài sa mạc, chẳng thể cứu vãn được nữa rồi.

 

Anh biết không, những ngày sau đó, em nhớ anh đến miếng cơm cũng nuốt không trôi.

 

Anh có biết cảm giác nhớ một người đến mức điên dại là như thế nào không? Là buổi sáng tỉnh giấc đã thấy gối mình ướt đẫm, với lấy chiếc điện thoại nhưng màn hình chờ vẫn im lìm. Là lúc đêm về không dám ngủ, vì mỗi lần nhắm mắt chỉ toàn thấy hình ảnh anh chạy dài khắp các dây thần kinh. Là lúc buồn đến ứa nước mắt nhưng chẳng còn gì tuôn ra được nữa. Là nhớ anh đến nỗi tim đập mạnh, thở cũng không xuôi.

 

Những ngày sau này, tim em vẫn âm ỉ mãi một nỗi buồn chưa nguôi, cả những nhớ thương anh đã từng trao em và em tưởng chừng như nó đã là trọn vẹn. Em bảo rằng thôi thì chúng mình trả nhau về làm hai kẻ xa lạ.

 

Và từ đó em cũng chẳng thể gọi anh dù là hai tiếng người dưng.

 

Có phải vì anh có quá nhiều thứ để đáng bận tâm hơn là việc níu giữ lại cuộc tình mà chúng ta tưởng chừng như là tất cả? Có phải vì anh nghĩ rằng em cũng như bao người rồi anh cũng sẽ tìm được một người khác tuyệt vời hơn em? Hay chỉ là vì anh, không yêu em nhiều như em vẫn tưởng..

 

Những đau lòng này em phải giữ lại hay trả hết về cho anh đây, khi mà một dòng tin nhắn hỏi thăm từ anh cũng chưa bao giờ được gửi đến. Em không buồn vì mình không thế tiếp tục với nhau được nữa, em chỉ buồn vì cứ nghĩ rằng anh-đã-từng-thương-em. Bởi nếu một người có tình cảm thật sự với em, họ sẽ không dễ dàng mà bỏ buông em cho một vòng tay khác, họ cũng sẽ không hời hợt và vô tâm đến nỗi bỏ mặc em trong những nỗi đau này.

 

Hay anh muốn mình phải đợi chờ nhau cho đến ngày đôi ta gặp lại nhau một lần nữa đây, ngôn tình chỉ có trong tiểu thuyết thôi mà anh, có mấy ai xa nhau, đợi nhau, rồi lại quay về với nhau đâu. Tất cả đều sẽ quên nhau và bắt đầu một mối quan hệ mới. Xa nhau rồi là kết thúc, là duyên nợ không còn, là mất hẳn luôn nhau.

 

Anh biết không, chờ đợi nhau chưa bao giờ là một niềm hạnh phúc. Và chẳng ai chia tay để rồi đợi chờ ngày mình quay lại với nhau..

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s